奉和子瞻内翰见赠长韵

宋代 王诜
帝子相从玉斗边,洞箫忽断散非烟。 平生未省山水窟,一朝身到心茫然。 长安日远那复见,掘地宁知能及泉。 几年漂泊汉江上,东流不舍悲长川。 山重水远景无尽,翠幕金屏开目前。 晴云幕幕晓笼岫,碧嶂溶溶春接天。 四时为我供画本,巧自增损媸与妍。 心匠构尽远江意,笔锋耕偏西山田。 苍颜华发何所遣,聊将戏墨忘余年。 将军色山自金碧,萧郎翠竹夸婵娟。 风流千载无虎头,於今妙绝推龙眠。 岂图俗笔挂高咏,从此得名因谪仙。 爱诗好画本天性,辋口先生疑宿缘。 会当别写一匹烟霞境,更应消得玉堂醉笔挥长篇。
xiāng cóng dǒu biān   dòng xiāo duàn sàn fēi yān
píng shēng wèi shěng shān shuǐ   zhāo shēn dào xīn máng rán
cháng ān yuǎn jiàn   jué níng zhī néng quán
nián piāo hàn jiāng shàng   dōng liú shě bēi cháng chuān
shān zhòng shuǐ yuǎn jǐng jìn   cuì jīn píng kāi qián
qíng yún xiǎo lóng xiù   zhàng róng róng chūn jiē tiān
shí wéi gōng huà běn   qiǎo zēng sǔn chī yán
xīn jiàng gòu jǐn yuǎn jiāng   fēng gēng piān 西 shān tián
cāng yán huá suǒ qiǎn   liáo jiāng wàng nián
jiāng jūn shān jīn   xiāo láng cuì zhú kuā chán juān
fēng liú qiān zǎi tóu   jīn miào jué tuī lóng mián
guà gāo yǒng   cóng míng yīn zhé xiān
ài shī hǎo huà běn tiān xìng   wǎng kǒu xiān sheng 宿 yuán
huì dāng bié xiě yān xiá jìng   gèng yīng xiāo de táng zuì huī cháng piān