奉和子华持国玉汝来饮西轩

宋代 梅尧臣
我诚官局冷,终日事靡括。 每耽古人书,似与世俗阔。 同道三四人,来过慰饥渴。 迭相陈语言,曾未厌刀呾。 自中将过晡,留饭具麄粝。 薄酒继以斟,不觉寒日没。 愚妻方罢沐,供饭愧仓卒。 冻婢昧煎和,亲调首忘佛。 每食各惊顾,谁谓不黔突。 倦仆暖吾薪,饥马饱吾秣。 马无归嘶声,仆有颜色活。 安稳不知疲,明釭仍为拨。 醉言实无次,曾未穷本末。 诸君竞相先,出口论莫夺。 复云天地间,此能有几达。 我闻颜汗下,恐後谤难遏。 其间常有言,但未见疵齾。 终当轻有若,悔目已屡{左目右必}。 信哉群玉林,岂得依朽卉。 吾心为之然,收舌如断割。 寄音谢豪俊,兹蕴只圭撮。
chéng guān lěng   zhōng shì kuò  
měi dān rén shū   shì shì kuò  
tóng dào sān rén   lái guò wèi  
dié xiāng chén yán   céng wèi yàn dāo  
zhōng jiàng guò   liú fàn  
jiǔ zhēn   jué hán méi  
fāng   gòng fàn kuì cāng  
dòng mèi jiān   qīn diào shǒu wàng  
měi shí jīng   shuí wèi qián  
juàn nuǎn xīn   bǎo  
guī shēng   yǒu yán huó  
ān wěn zhī   míng gāng réng wèi  
zuì yán shí   céng wèi qióng běn  
zhū jūn jìng xiāng xiān   chū kǒu lùn duó  
yún tiān jiān   néng yǒu  
wén yán hàn xià   kǒng hòu bàng nán è  
jiān cháng yǒu yán   dàn wèi jiàn  
zhōng dāng qīng yǒu ruò   huǐ   { zuǒ yòu   }  
xìn zāi qún lín   de xiǔ huì  
xīn wèi zhī rán   shōu shé duàn  
yīn xiè háo jùn   yùn zhǐ guī cuō