奉和竹庄吴中丞夏涝叹

清代 谢绶名
天外泻银涛,浑疑炼石破。昼黑云近头,龙逼蛟涎唾。 才免庚癸呼,何期风水作。飞瀑落檐牙,雷鞭催雨大。 忙停北海樽,惊起东山卧。波撼城欲倾,舟摇更箕簸。 倏尔变沧桑,农不安床座。万顷香稻禾,崇朝收拾过。 当春播种时,田畯尝考课。黍苗赋芄芄,把酒临风贺。 不图灾患罹,末由分勤惰。自嗟命不辰,非关用力愞。 秋荐乏糇粮,洁蠲愁无糯。鹦鹉罕啄余,豆刍称贷莝。 狼狈穷无归,扶持伤鲜左。眼前皆鸿嗷,米珠尚有那。 老羸疾易侵,忍饥备药锉。苟且延残生,糠秕杂土堁。 枵腹嗟黔敖,蒙袂五中饿。与其腼墦间,盍去远方些。 中有小村娃,垢面减姿媠。中有素封家,钱未留一个。 缺衣望生全,缺食难医瘅。燹劫继沦胥,皖民太坎坷。 大地遍凶殃,柱臣叹无奈。幸达九重知,发粟散财货。 荒政在均平,帑金毋惜剉。观察首观风,查稽需僚佐。 抚恤谨推诚,吏胥防欺{坐犮}。勤慎吾侪分,清廉共切磋。 仰体好生机,岂顾声华播。亿兆乐鸿施,或能弥小挫。 赈济古所难,勉将精神驮。耳目虑不周,晡旦循环逻。 群感怜悯情,好听绅耆譒。有司庶绩熙,开府南邦坐。 盛德民弗谖,善气同转磨。寇君借一年,功参左右个。 拜手读新诗,阳春愧难和。
tiān wài xiè yín tāo   hún liàn shí zhòu hēi yún jìn tóu lóng   jiāo xián tuò    
cái miǎn gēng guǐ   fēng shuǐ zuò fēi luò yán léi   biān cuī    
máng tíng běi hǎi zūn   jīng dōng shān hàn chéng qīng zhōu   yáo gèng    
shū ěr biàn cāng sāng   nóng ān chuáng zuò wàn qǐng xiāng dào chóng   cháo shōu shí guò    
dāng chūn zhǒng shí   tián jùn cháng kǎo shǔ miáo wán wán   jiǔ lín fēng    
zāi huàn   yóu fēn qín duò jiē mìng chén fēi   guān yòng nuò    
qiū jiàn hóu liáng   jié juān chóu nuò yīng hǎn zhuó dòu   chú chēng dài cuò    
láng bèi qióng guī   chí shāng xiān zuǒ yǎn qián jiē hóng áo 鸿   zhū shàng yǒu    
lǎo léi qīn   rěn bèi yào cuò gǒu qiě yán cán shēng kāng      
xiāo jiē qián áo   méng mèi zhōng è 饿 miǎn fán jiān   yuǎn fāng xiē    
zhōng yǒu xiǎo cūn   gòu miàn jiǎn 姿 tuǒ zhōng yǒu fēng jiā qián   wèi liú    
quē wàng shēng quán   quē shí nán dān xiǎn jié lún wǎn   mín tài kǎn    
biàn xiōng yāng   zhù chén tàn nài xìng jiǔ zhòng zhī   sàn cái huò    
huāng zhèng zài jūn píng   tǎng jīn cuò guān chá shǒu guān fēng chá   liáo zuǒ    
jǐn tuī chéng   fáng   { zuò   } qín shèn chái fēn qīng   lián gòng qiē cuō    
yǎng hǎo shēng   shēng huá zhào 亿 hóng shī 鸿 huò   néng xiǎo cuò    
zhèn suǒ nán   miǎn jiāng jīng shén tuó ěr zhōu   dàn xún huán luó    
qún gǎn lián mǐn qíng   hǎo tīng shēn yǒu shù kāi   nán bāng zuò    
shèng mín xuān   shàn tóng zhuàn kòu jūn jiè nián gōng   cān zuǒ yòu    
bài shǒu xīn shī   yáng chūn kuì nán