奉和朱新仲祠部六月晦日省宿用白乐天诗无波古井水有节秋竹竿十字为韵 其七

宋代 张扩
阴阳无停机,百物竞时节。燠寒更事尔,气至自融结。 炎天勿怨嗟,岁晏见霜雪。此时衣褐单,但恨不得热。
yīn yáng tíng   bǎi jìng shí jié hán gēng shì ěr   zhì róng jié    
yán tiān yuàn jiē   suì yàn jiàn shuāng xuě shí dān dàn   hèn