奉和永丰殿下言志诗十首 其三

南北朝 庾信
茫茫实宇宙,与善定冯虚。大夫伤鲁道,君子念殷墟。 程卿既开国,安平遂徙居。讵能从小隐,终然游太初。
máng máng shí zhòu   shàn dìng féng dài shāng dào jūn   zi niàn yīn    
chéng qīng kāi guó   ān píng suì néng cóng xiǎo yǐn zhōng   rán yóu tài chū