奉和袭美题达上人药圃二首

唐代 陆龟蒙
药味多从远客赍,旋添花圃旋成畦。三桠旧种根应异, 九节初移叶尚低。山荚便和幽涧石,水芝须带本池泥。 从今直到清秋日,又有香苗几番齐。 净名无语示清羸,药草搜来喻更微。一雨一风皆遂性, 花开花落尽忘机。教疏兔镂金弦乱,自拥龙刍紫汞肥。 莫怪独亲幽圃坐,病容销尽欲依归。
yào wèi duō cóng yuǎn   xuán tiān huā xuán chéng sān jiù zhǒng gēn yīng  
jiǔ jié chū shàng shān jiá biàn 便 yōu jiàn shí   shuǐ zhī dài běn chí
cóng jīn zhí dào qīng qiū   yòu yǒu xiāng miáo fān
jìng míng shì qīng léi   yào cǎo sōu lái gèng wēi fēng jiē suì xìng  
huā kāi huā luò jǐn wàng jiào shū lòu jīn xián luàn   yōng lóng chú gǒng féi
guài qīn yōu zuò   bìng róng xiāo jǐn guī