奉和袭美太湖诗二十首·石板

唐代 陆龟蒙
一片倒山屏,何时隳洞门。屹然空阔中,万古波涛痕。 我意上帝命,持来压泉源。恐为庚辰官,囚怪力所掀。 又疑广袤次,零落潜惊奔。不然遭霹雳,强半沈无垠。 如何造化首,便截秋云根。往事不足问,奇踪安可论。 吾今病烦暑,据簟常昏昏。欲从石公乞,莹理平如璊。 前后植桂桧,东西置琴尊。尽携天壤徒,浩唱羲皇言。
piàn dào shān píng   shí huī dòng mén rán kōng kuò zhōng   wàn tāo hén
shàng mìng   chí lái quán yuán kǒng wèi gēng chén guān   qiú guài suǒ xiān
yòu guǎng 广 mào   líng luò qián jīng bēn rán zāo   qiáng bàn shěn yín
zào huà shǒu   biàn 便 jié qiū yún gēn wǎng shì wèn   zōng ān lùn
jīn bìng fán shǔ   diàn cháng hūn hūn cóng shí gōng   yíng píng mén
qián hòu zhí guì guì   dōng 西 zhì qín zūn jǐn xié tiān rǎng   hào chàng huáng yán