奉和袭美太湖诗二十首·初入太湖

唐代 陆龟蒙
东南具区雄,天水合为一。高帆大弓满,羿射争箭疾。 时当暑雨后,气象仍郁密。乍如开雕笯,耸翅忽飞出。 行将十洲近,坐觉八极溢。耳目骇鸿濛,精神寒佶栗。 坑来斗呀豁,涌处惊嵯崒。嶮异拔龙湫,喧如破蛟室。 斯须风妥帖,若受命平秩。微茫诚端倪,远峤疑格笔。 巉巉见铜阙,左右皆辅弼。盘空俨相趋,去势犹横逸。 尝闻咸池气,下注作清质。至今涵赤霄,尚且浴白日。 又云构浮玉,宛与昆阆匹。肃为灵官家,此事难致诘。 才迎沙屿好,指顾俄已失。山川互蔽亏,鱼鸟空聱耴。 何当授真检,得召天吴术。一一问朝宗,方应可谭悉。
dōng nán xióng   tiān shuǐ wéi gāo fān gōng mǎn   羿 shè zhēng jiàn
shí dāng shǔ hòu   xiàng réng zhà kāi diāo   sǒng chì fēi chū
xíng jiāng shí zhōu jìn   zuò jué ěr hài hóng 鸿 méng   jīng shén hán
kēng lái dòu huō   yǒng chù jīng cuó xiǎn lóng jiǎo   xuān jiāo shì
fēng tuǒ tiē   ruò shòu mìng píng zhì wēi máng chéng duān   yuǎn jiào
chán chán jiàn tóng quē   zuǒ yòu jiē pán kōng yǎn xiāng   shì yóu héng
cháng wén xián chí   xià zhù zuò qīng zhì zhì jīn hán chì xiāo   shàng qiě bái
yòu yún gòu   wǎn kūn láng wèi líng guān jiā   shì nán zhì jié
cái yíng shā 屿 hǎo   zhǐ é shī shān chuān kuī   niǎo kōng áo
dāng shòu zhēn jiǎn   zhào tiān shù wèn cháo zōng   fāng yīng tán