奉和袭美馆娃宫怀古次韵

唐代 陆龟蒙
镂楣消落濯春雨,苍翠无言空断崖。草碧未能忘帝女, 燕轻犹自识宫钗。江山只有愁容在,剑珮应和愧色埋。 赖在伍员骚思少,吴王才免似荆怀。
lòu méi xiāo luò zhuó chūn   cāng cuì yán kōng duàn cǎo wèi néng wàng  
yàn qīng yóu shí gōng chāi jiāng shān zhǐ yǒu chóu róng zài   jiàn pèi yìng kuì mái
lài zài yuán sāo shǎo   wáng cái miǎn shì jīng huái 怀