奉和袭美二游诗。任诗

唐代 陆龟蒙
吴之辟疆园,在昔胜概敌。前闻富修竹,后说纷怪石。 风烟惨无主,载祀将六百。草色与行人,谁能问遗迹。 不知清景在,尽付任君宅。却是五湖光,偷来傍檐隙。 出门向城路,车马声躏跞。入门望亭隈,水木气岑寂。 犨墙绕曲岸,势似行无极。十步一危梁,乍疑当绝壁。 池容澹而古,树意苍然僻。鱼惊尾半红,鸟下衣全碧。 斜来岛屿隐,恍若潇湘隔。雨静持残丝,烟消有馀脉。 朅来任公子,摆落名利役。虽将禄代耕,颇爱巾随策。 秋笼支遁鹤,夜榻戴颙客。说史足为师,谭禅差作伯。 君多鹿门思,到此情便适。偶荫桂堪帷,纵吟苔可席。 顾余真任诞,雅遂中心获。但知醉还醒,岂知玄尚白。 甘闲在鸡口,不贵封龙额。即此自怡神,何劳谢公屐。
zhī jiāng yuán   zài shèng gài qián wén xiū zhú   hòu shuō fēn guài shí
fēng yān cǎn zhǔ   zǎi jiāng liù bǎi cǎo xíng rén   shuí néng wèn
zhī qīng jǐng zài   jǐn rèn jūn zhái què shì guāng   tōu lái bàng yán
chū mén xiàng chéng   chē shēng lìn luò mén wàng tíng wēi   shuǐ cén
chōu qiáng rào àn   shì shì xíng shí wēi liáng   zhà dāng jué
chí róng dàn ér   shù cāng rán jīng wěi bàn hóng   niǎo xià quán
xié lái dǎo 屿 yǐn   huǎng ruò xiāo xiāng jìng chí cán   yān xiāo yǒu mài
qiè lái rèn gōng   bǎi luò míng suī jiāng dài gēng   ài jīn suí
qiū lóng zhī dùn   dài yóng shuō shǐ wèi shī   tán chán chà zuò
jūn duō 鹿 mén   dào qíng biàn 便 shì ǒu yīn guì kān wéi   zòng yín tái
zhēn rèn dàn   suì zhōng xīn huò dàn zhī zuì hái xǐng   zhī xuán shàng bái
gān xián zai kǒu   guì fēng lóng é shén   láo xiè gōng