奉和谢氏三亭之韵 其二 仰高亭

明代 王鏊
亭上悠然坐见山,东西回合隐如环。悬崖有路神先往,丛桂无言手自攀。 理到静中应自得,事于身外不相关。金堂玉室分明在,何事高人去不还。
tíng shàng yōu rán zuò jiàn shān   dōng 西 huí yǐn huán xuán yǒu shén xiān wǎng cóng   guì yán shǒu pān    
dào jìng zhōng yīng   shì shēn wài xiāng guān jīn táng shì fēn míng zài   shì gāo rén hái