奉和峡州孙舍人肇荆南重围中寄诸朝士二篇时

唐代 韩偓
敏手何妨误汰金,敢怀私忿斅羊斟。直应宣室还三接, 未必丰城便陆沈。炽炭一炉真玉性,浓霜千涧老松心。 私恩尚有捐躯誓,况是君恩万倍深。 征途安敢更迁延,冒入重围势使然。众果却应存苦李, 五瓶惟恐竭甘泉。多端莫撼三珠树,密策寻遗七宝鞭。 黄篾舫中梅雨里,野人无事日高眠。
mǐn shǒu fáng tài jīn   gǎn huái 怀 fèn 忿 xiào yáng zhēn zhí yīng xuān shì hái sān jiē  
wèi fēng chéng biàn 便 shěn chì tàn zhēn xìng   nóng shuāng qiān jiàn lǎo sōng xīn
ēn shàng yǒu juān shì   kuàng shì jūn ēn wàn bèi shēn
zhēng ān gǎn gèng qiān yán   mào chóng wéi shì shǐ 使 rán zhòng guǒ què yīng cún  
píng wéi kǒng jié gān quán duō duān hàn sān zhū shù   xún bǎo biān
huáng miè fǎng zhōng méi   rén shì gāo mián