奉和武相公《春晓闻莺》

唐代 李嶷
蜀道山川心易惊,绿窗残梦晓闻莺。 分明似写文君恨,万怨千愁弦上声。
shǔ dào shān chuān xīn jīng   绿 chuāng cán mèng xiǎo wén yīng
fēn míng shì xiě wén jūn hèn   wàn yuàn qiān chóu xián shǎng shēng