奉和武相公春晓闻莺

唐代 许孟容
碧树当窗啼晓莺,间关入梦听难成。 千回万啭尽愁思,疑是血魂哀困声。
shù dāng chuāng xiǎo yīng   jiān guān mèng tīng nán chéng
qiān huí wàn zhuàn jǐn chóu   shì xuè hún āi kùn shēng