奉和梧守蔡希蘧留题石室

宋代 郭祥正
叠石棱层万寻碧,老仙自作琉璃宅。翛然一径出人寰,北斗三台无咫尺。 大岩杳杳吞沧溟,小窦疏疏吐朝日。芙蓉羃沥乳成花,鳞鬣摧颓龙蜕骨。 危弦脆管递仙飙,烂锦轻绡变云物。二李能书玉钮悬,僭鋹未是真王质。 人亡国变今几年,唯有文章记崷崒。胜游况遇中郎孙,诗拟杜陵相彷佛。 洪河喷作三门流,突骑长驱五千匹。令人惊嗟但缩手,近世雄豪无此笔。 不唯险韵难追攀,学道输君先得一。
dié shí léng céng wàn xún   lǎo xiān zuò liú li zhái xiāo rán jìng chū rén huán běi   dǒu sān tái zhǐ chǐ    
yán yǎo yǎo tūn cāng míng   xiǎo dòu shū shū cháo róng chéng huā lín   liè cuī tuí lóng tuì    
wēi xián cuì guǎn xiān biāo   làn jǐn qīng xiāo biàn yún èr néng shū niǔ xuán jiàn   chǎng wèi shì zhēn wáng zhì    
rén wáng guó biàn jīn nián   wéi yǒu wén zhāng qiú shèng yóu kuàng zhōng láng sūn shī   líng xiāng páng    
hóng pēn zuò sān mén liú   cháng qiān lìng rén jīng jiē dàn suō shǒu jìn   shì xióng háo    
wéi xiǎn yùn nán zhuī pān   xué dào shū jūn xiān