奉和魏提干
骑鹤楼前奏宓琴,朅来又作海山吟。碧云不隔乡关梦,白发能灰客子心。
愧我抗尘徒走俗,羡君博古更通今。新诗清响传空谷,击节长歌到夜深。
qí
骑
hè
鹤
lóu
楼
qián
前
zòu
奏
mì
宓
qín
琴
,
qiè
朅
lái
来
yòu
又
zuò
作
hǎi
海
shān
山
yín
吟
bì
。
yún
碧
bù
云
gé
不
xiāng
隔
guān
乡
mèng
关
bái
梦
,
fà
白
néng
发
huī
能
kè
灰
zǐ
客
xīn
子
心
。
kuì
愧
wǒ
我
kàng
抗
chén
尘
tú
徒
zǒu
走
sú
俗
,
xiàn
羡
jūn
君
bó
博
gǔ
古
gèng
更
tōng
通
jīn
今
xīn
。
shī
新
qīng
诗
xiǎng
清
chuán
响
kōng
传
gǔ
空
jī
谷
,
jié
击
cháng
节
gē
长
dào
歌
yè
到
shēn
夜
深
。