奉和往虎窟山寺诗

南北朝 王囧
美境多胜迹,道场实兹地。造化本灵奇,人功兼制置。 房廊相映属,阶阁并殊异。高明留睿赏,清净穆神思。 豫游穷岭历,藉此方春至。野花夺人眼,山莺纷可喜。 风景其鲜华,水石相辉媚。法像无尘染,真僧绝名利。 陪游既伏心,闻道方刻意。
měi jìng duō shèng   dào chǎng shí zào huà běn líng   rén gōng jiān zhì zhì
fáng láng xiāng yìng shǔ   jiē bìng shū gāo míng liú ruì shǎng   qīng jìng shén
yóu qióng lǐng   fāng chūn zhì huā duó rén yǎn   shān yīng fēn
fēng jǐng xiān huá   shuǐ shí xiāng huī mèi xiàng chén rǎn   zhēn sēng jué míng
péi yóu xīn   wén dào fāng