奉和陶庵世父留题有竹别业韵六首 其四

明代 沈周
人爱吾庐吾亦爱,秋原风物带晴川。兰甘幽约宜阶下,竹助清虚要水边。 只好荫茅同背郭,何须蓄石慕平泉。苦吟自觉多新病,华发时笼煮药烟。
rén ài ài   qiū yuán fēng dài qíng chuān lán gān yōu yuē jiē xià zhú   zhù qīng yào shuǐ biān    
zhǐ hǎo yīn máo tóng bèi guō   shí píng quán yín jué duō xīn bìng huá   shí lóng zhǔ yào yān