奉和太子纳妃太平公主出降三首

唐代 裴守真
瑜珮升青殿,秾华降紫微。还如桃李发,更似凤凰飞。 金屋真离象,瑶台起婺徽。彩缨纷碧坐,缋羽泛褕衣。 云路移彤辇,天津转明镜。仙珠照乘归,宝月重轮映。 望园嘉宴洽,主第欢娱盛。丝竹扬帝熏,簪裾奉宸庆。 丛云霭晓光,湛露晞朝阳。天文天景丽,睿藻睿词芳。 玉庭散秋色,银宫生夕凉。太平超邃古,万寿乐无疆。
pèi shēng qīng diàn 殿   nóng huá jiàng wēi hái táo   gèng shì fèng huáng fēi
jīn zhēn xiàng   yáo tái huī cǎi yīng fēn zuò   huì fàn
yún tóng niǎn   tiān jīn zhuǎn míng jìng xiān zhū zhào chéng guī   bǎo yuè zhòng lún yìng
wàng yuán jiā yàn qià   zhǔ huān shèng zhú yáng xūn   zān fèng chén qìng
cóng yún ǎi xiǎo guāng   zhàn zhāo yáng tiān wén tiān jǐng   ruì zǎo ruì fāng
tíng sàn qiū   yín gōng shēng liáng tài píng chāo suì   wàn shòu 寿 jiāng