奉和四松

唐代 姚合
四松相对植,苍翠映中台。擢干凌空去,移根劚石开。 阴阳气潜煦,造化手亲栽。日月滋佳色,烟霄长异材。 清音胜在涧,寒影遍生苔。静绕霜沾履,闲看酒满杯。 同荣朱户际,永日白云隈。密叶闻风度,高枝见鹤来。 赏心难可尽,丽什妙难裁。此地无因到,循环几百回。
sōng xiāng duì zhí   cāng cuì yìng zhōng tái zhuó gān líng kōng   gēn zhú shí kāi
yīn yáng qián   zào huà shǒu qīn zāi yuè jiā   yān xiāo zhǎng cái
qīng yīn shèng zài jiàn   hán yǐng biàn shēng tái jìng rào shuāng zhān   xián kàn jiǔ mǎn bēi
tóng róng zhū   yǒng bái yún wēi wén fēng   gāo zhī jiàn lái
shǎng xīn nán jǐn   shí miào nán cái yīn dào   xún huán bǎi huí