奉和思黯相公以李苏州所寄太湖石奇状绝伦…呈梦得

唐代 白居易
错落复崔嵬,苍然玉一堆。峰骈仙掌出,罅坼剑门开。 峭顶高危矣,盘根下壮哉。精神欺竹树,气色压亭台。 隐起磷磷状,凝成瑟瑟胚。廉棱露锋刃,清越扣琼瑰。 岌嶪形将动,巍峨势欲摧。奇应潜鬼怪,灵合蓄云雷。 黛润沾新雨,斑明点古苔。未曾栖鸟雀,不肯染尘埃。 尖削琅玕笋,洼剜玛瑙罍。海神移碣石,画障簇天台。 在世为尤物,如人负逸才。渡江一苇载,入洛五丁推。 出处虽无意,升沉亦有媒。拔从水府底,置向相庭隈。 对称吟诗句,看宜把酒杯。终随金砺用,不学玉山颓。 疏傅心偏爱,园公眼屡回。共嗟无此分,虚管太湖来。
cuò luò cuī wéi   cāng rán duī fēng pián xiān zhǎng chū   xià chè jiàn mén kāi
qiào dǐng gāo wēi   pán gēn xià zhuàng zāi jīng shén zhú shù   tíng tái
yǐn lín lín zhuàng   níng chéng pēi lián léng fēng rèn   qīng yuè kòu qióng guī
xíng jiāng dòng   wēi é shì cuī yīng qián guǐ guài   líng yún léi
dài rùn zhān xīn   bān míng diǎn tái wèi céng niǎo què   kěn rǎn chén āi
jiān xiāo láng gān sǔn   wān nǎo léi hǎi shén jié shí   huà zhàng tiān tāi
zài shì wèi yóu   rén cái jiāng wěi zài   luò dīng tuī
chū chù suī   shēng chén yǒu méi cóng shuǐ   zhì xiàng xiāng tíng wēi
duì chèn yín shī   kàn jiǔ bēi zhōng suí jīn yòng   xué shān tuí
shū xīn piān ài   yuán gōng yǎn huí gòng jiē fēn   guǎn tài lái