奉和莘老

宋代 秦观
童子何知幸最深,父班籍湜奉登临。 挟经屡造芝兰室,挥尘常聆金玉音。 黄卷香焚春晼晚,绛纱人散夜萧森。 明朝只死丝纶下,回首青云万里心。
tóng zhī xìng zuì shēn   bān shí fèng dēng lín
xié jīng zào zhī lán shì   huī chén cháng líng jīn yīn
huáng juǎn xiāng fén chūn wǎn wǎn   jiàng shā rén sàn xiāo sēn
míng cháo zhǐ lún xià   huí shǒu qīng yún wàn xīn