奉和圣制瑞雪篇

唐代 刘庭琦
紫宸飞雪晓裴回,层阁重门雪照开。九衢皛耀浮埃尽, 千品差池贽帛来。何处田中非种玉,谁家院里不生梅。 埋云翳景无穷已,因风落地吹还起。先过翡翠宝房中, 转入鸳鸯金殿里。美人含笑出联翩,艳逸相轻斗容止。 罗衣点著浑是花,玉手抟来半成水。奕奕纷纷何所如, 顿忆杨园二月初。羞同班女高秋扇,欲照明王乙夜书。 姑射山中符圣寿,芙蓉阙下降神车。愿随睿泽流无限, 长报丰年贵有馀。
chén fēi xuě xiǎo péi huí   céng chóng mén xuě zhào kāi jiǔ jiǎo yào 耀 āi jǐn  
qiān pǐn chā chí zhì lái chǔ tián zhōng fēi zhǒng   shuí jiā yuàn shēng méi
mái yún jǐng qióng   yīn fēng luò chuī hái xiān guò fěi cuì bǎo fáng zhōng  
zhuǎn yuān yāng jīn diàn 殿 měi rén hán xiào chū lián piān   yàn xiāng qīng dòu róng zhǐ
luó diǎn zhù hún shì huā   shǒu tuán lái bàn chéng shuǐ fēn fēn suǒ  
dùn yáng yuán èr yuè chū xiū tóng bān gāo qiū shàn   zhào míng wáng shū
shè shān zhōng shèng shòu 寿   róng què xià jiàng shén chē yuàn suí ruì liú xiàn  
zhǎng bào fēng nián guì yǒu