奉和圣制瑞雪篇

唐代 张九龄
万年春,三朝日,上御明台旅庭实。初瑞雪兮霏微, 俄同云兮蒙密。此时骚切阴风生,先过金殿有馀清。 信宿婵娟飞雪度,能使玉人俱掩嫭。皓皓楼前月初白, 纷纷陌上尘皆素。昨讶骄阳积数旬,始知和气待迎新。 匪惟在人利,曾是扶天意。天意岂云遥,雪下不崇朝。 皇情玩无斁,雪委方盈尺。草树纷早荣,京坻宛先积。 君恩诚谓何,岁稔复人和。预数斯箱庆,应如此雪多。 朝冕旒兮载悦,想笞笠兮农节。倚瑶琴兮或歌, 续薰风兮瑞雪。福浸昌,应尤盛,瑞雪年年常感圣。 愿以柏梁作,长为柳花咏。
wàn nián chūn   sān cháo   shàng míng tái tíng shí chū ruì xuě fēi wēi  
é tóng yún méng shí sāo qiè yīn fēng shēng   xiān guò jīn diàn 殿 yǒu qīng
xìn 宿 chán juān fēi xuě   néng shǐ 使 rén yǎn hào hào lóu qián yuè chū bái  
fēn fēn shàng chén jiē zuó jiāo yáng shù xún   shǐ zhī dài yíng xīn
fěi wéi zài rén   céng shì tiān tiān yún yáo   xuě xià chóng cháo
huáng qíng wán   xuě wěi fāng yíng chǐ cǎo shù fēn zǎo róng   jīng wǎn xiān
jūn ēn chéng wèi   suì rěn rén shù xiāng qìng   yīng xuě duō
cháo miǎn liú zài yuè   xiǎng chī nóng jié yáo qín huò  
xūn fēng ruì xuě jìn chāng   yīng yóu shèng   ruì xuě nián nián cháng gǎn shèng
yuàn bǎi liáng zuò   zhǎng wèi liǔ huā yǒng