奉和裴使君清春夜南堂听陈山人弹白雪

唐代 皎然
春宵凝丽思,闲坐开南围。郢客弹白雪,纷纶发金徽。 散从天上至,集向琼台飞。弦上凝飒飒,虚中想霏霏。 通幽鬼神骇,合道精鉴稀。变态风更入,含情月初归。 方知阮太守,一听识其微。
chūn xiāo níng   xián zuò kāi nán wéi yǐng dàn bái xuě   fēn lún jīn huī
sàn cóng tiān shàng zhì   xiàng qióng tái fēi xián shàng níng   zhōng xiǎng fēi fēi
tōng yōu guǐ shén hài   dào jīng jiàn biàn tài fēng gèng   hán qíng yuè chū guī
fāng zhī ruǎn tài shǒu   tīng shí wēi