奉和敏之兄七律

清代 吴灏
人生悲喜自必然,岁已阑珊别昨天。我无怨恨寻楮墨,世味难堪幸息肩。 四十孤衾长记梦,鸳鸯债了合参禅。惟多共剪西窗烛,舞榭歌筵作地仙。
rén shēng bēi rán   suì lán shān bié zuó tiān yuàn hèn xún chǔ shì   wèi nán kān xìng jiān    
shí qīn zhǎng mèng   yuān yāng zhài le cān chán wéi duō gòng jiǎn chuāng 西 zhú   xiè yán zuò xiān