奉和鲁望早秋吴体次韵

唐代 皮日休
书淫传癖穷欲死,譊譊何必频相仍。日干阴藓厚堪剥, 藤把欹松牢似绳。捣药香侵白袷袖,穿云润破乌纱棱。 安得瑶池饮残酒,半醉骑下垂天鹏。
shū yín chuán qióng   náo náo pín xiāng réng gàn yīn xiǎn hòu kān  
téng sōng láo shì shéng dǎo yào xiāng qīn bái jiá xiù   chuān 穿 yún rùn shā léng
ān yáo chí yǐn cán jiǔ   bàn zuì xià chuí tiān péng