奉和鲁望樵人十咏。樵径

唐代 皮日休
蒙茏中一径,绕在千峰里。歇处遇松根,危中值石齿。 花穿枲衣落,云拂芒鞋起。自古行此途,不闻颠与坠。
méng lóng zhōng jìng   rào zài qiān fēng xiē chǔ sōng gēn   wēi zhōng zhí shí chǐ 齿
huā chuān 穿 luò   yún máng xié xíng   wén diān zhuì