奉和鲁望读阴符经见寄

唐代 皮日休
三百八十言,出自伊祁氏。上以生神仙,次云立仁义。 玄机一以发,五贼纷然起。结为日月精,融作天地髓。 不测似阴阳,难名若神鬼。得之升高天,失之沈厚地。 具茨云木老,大块烟霞委。自颛顼以降,贼为圣人轨。 尧乃一庶人,得之贼帝挚。挚见其德尊,脱身授其位。 舜唯一鳏民,冗冗作什器。得之贼帝尧,白丁作天子。 禹本刑人后,以功继其嗣。得之贼帝舜,用以平洚水。 自禹及文武,天机嗒然弛。姬公树其纲,贼之为圣智。 声诗川竞大,礼乐山争峙。爰从幽厉馀,宸极若孩稚。 九伯真犬彘,诸侯实虎兕。五星合其耀,白日下阙里。 由是圣人生,于焉当乱纪。黄帝之五贼,拾之若青紫。 高挥春秋笔,不可刊一字。贼子虐甚斨,奸臣痛于箠。 至今千馀年,蚩蚩受其赐。时代更复改,刑政崩且陊. 予将贼其道,所动多訾毁。叔孙与臧仓,贤圣多如此。 如何黄帝机,吾得多坎踬。纵失生前禄,亦多身后利。 我欲贼其名,垂之千万祀。
sān bǎi shí yán   chū shì shàng shēng shén xiān   yún rén
xuán   zéi fēn rán jié wèi yuè jīng   róng zuò tiān suǐ
shì yīn yáng   nán míng ruò shén guǐ zhī shēng gāo tiān   shī zhī shěn hòu
yún lǎo   kuài yān xiá wěi zhuān jiàng   zéi wèi shèng rén guǐ
yáo nǎi shù rén   zhī zéi zhì zhì jiàn zūn   tuō shēn shòu wèi
shùn wéi guān mín   rǒng rǒng zuò shí zhī zéi yáo   bái dīng zuò tiān
běn xíng rén hòu   gōng zhī zéi shùn   yòng píng jiàng shuǐ
wén   tiān rán chí gōng shù gāng   zéi zhī wèi shèng zhì
shēng shī chuān jìng   yuè shān zhēng zhì yuán cóng yōu   chén ruò hái zhì
jiǔ zhēn quǎn zhì   zhū hóu shí xīng yào 耀   bái xià quē
yóu shì shèng rén shēng   yān dāng luàn huáng zhī zéi   shí zhī ruò qīng
gāo huī chūn qiū   kān zéi nüè shén qiāng   jiān chén tòng chuí
zhì jīn qiān nián   chī chī shòu shí dài gèng gǎi   xíng zhèng bēng qiě duò   .
jiāng zéi dào   suǒ dòng duō huǐ shū sūn zāng cāng   xián shèng duō
huáng   duō kǎn zhì zòng shī shēng qián   duō shēn hòu
zéi míng   chuí zhī qiān wàn