奉和鲁望独夜有怀吴体见寄

唐代 皮日休
病鹤带雾傍独屋,破巢含雪倾孤梧。濯足将加汉光腹, 抵掌欲捋梁武须。隐几清吟谁敢敌,枕琴高卧真堪图。 此时枉欠高散物,楠瘤作樽石作垆。
bìng dài bàng   cháo hán xuě qīng zhuó jiāng jiā hàn guāng  
zhǐ zhǎng liáng yìn qīng yín shuí gǎn   zhěn qín gāo zhēn kān
shí wǎng qiàn gāo sàn   nán liú zuò zūn shí zuò