奉和李益游栖岩寺(一作登西岩寺,一作常衮诗)

唐代 卢纶
林香雨气新,山寺绿无尘。遂结云外赏,共游天上春。 鹤鸣金阙丽,僧语竹房邻。待月水流急,惜花风起频。 何方非坏境,此地有归人。回首空门路,皤然一幻身。
lín xiāng xīn   shān 绿 chén suì jié yún wài shǎng   gòng yóu tiān shàng chūn
míng jīn què   sēng zhú fáng lín dài yuè shuǐ liú   huā fēng pín
fāng fēi huài jìng   yǒu guī rén huí shǒu kōng mén   rán huàn shēn