奉和九日幸临渭亭登高应制得直字

唐代 李显
重阳乘令序,四野开晴色。日月数初并,乾坤圣登极。 菊黄迎酒泛,松翠凌霜直。游海难为深,负山徒倦力。
chóng yáng chéng lìng   kāi qíng yuè shù chū bìng   qián kūn shèng dēng
huáng yíng jiǔ fàn   sōng cuì líng shuāng zhí yóu hǎi nàn wèi shēn   shān juàn