奉和景纯十四丈三绝

宋代 王安石
藏春花木望中迷,水复山长道阻跻。 怊怅老年尘世累,无因重到武陵溪。
cáng chūn huā wàng zhōng   shuǐ shān cháng dào  
chāo chàng lǎo nián chén shì lèi   yīn zhòng dào líng