奉和慧远游庐山诗

魏晋 刘程之
理神固超绝,涉粗罕不群。孰至消烟外,晓然与物分。 冥冥玄谷里,响集自可闻。文峰无旷秀,交岭有通云。 悟深婉中思,在要开冥欣。中岩拥微兴,□岫想幽闻。 弱明反归鉴,暴怀傅灵薰。永陶津玄匠,落照俟虚斤。
shén chāo jué   shè hǎn qún shú zhì xiāo yān wài   xiǎo rán fēn
míng míng xuán   xiǎng wén wén fēng kuàng xiù   jiāo lǐng yǒu tōng yún
shēn wǎn zhōng   zài yào kāi míng xīn zhōng yán yōng wēi xīng     xiù xiǎng yōu wén
ruò míng fǎn guī jiàn   bào huái 怀 líng xūn yǒng táo jīn xuán jiàng   luò zhào jīn