奉和公济兄留周宾之句

宋代 朱熹
端居感时序,驾言谁适从。聊携二三子,杖屦此日同。 悠哉素心人,宴坐空岩中。真成三秋别,梦想情何穷。 行行陟崇冈,引脰希高风。忽然两相值,俯仰迷西东。 鳣堂偶休閒,鸡黍聊从容。不辞腰脚劳,共上西南峰。 佩萸笑长房,把菊追陶公。遐观众山迥,一酌千虑融。 兴罢复来归,杳霭秋堂空。窥樽讫馀沥,倚阁闻疏钟。 主人意未阑,骊驹勿匆匆。
duān gǎn shí   jià yán shuí shì cóng liáo xié èr sān   zhàng tóng
yōu zāi xīn rén   yàn zuò kōng yán zhōng zhēn chéng sān qiū bié   mèng xiǎng qíng qióng
xíng xíng zhì chóng gāng   yǐn dòu gāo fēng rán liǎng xiāng zhí   yǎng 西 dōng
zhān táng ǒu xiū xián   shǔ liáo cóng róng yāo jiǎo láo   gòng shàng 西 nán fēng
pèi xiào zhǎng fáng   zhuī táo gōng xiá guān zhòng shān jiǒng   zhuó qiān róng
xīng lái guī   yǎo ǎi qiū táng kōng kuī zūn   wén shū zhōng
zhǔ rén wèi lán   cōng cōng