奉和府公新作盆山激水若泉见招十二韵

宋代 刘敞
谁谓山水秀,忽登君子堂。乃知仁智乐,不与冠盖妨。 浓霭万叠碧,悬流百寻长。列峰映落落,绕溜含苍苍。 气爽变衡霍,声幽激潇湘。意真景自远,趣逸累已忘。 鸣玉无时续,翠屏终日张。赏音得虚寂,寓兴成轩昂。 夙昔慕丘壑,迩来倦簪裳。欣符洗耳愿,遽有寻源狂。 纵目寄历览,挟琴写铿锵。但疑主人厌,应接殊未央。
shuí wèi shān shuǐ xiù   dēng jūn zi táng nǎi zhī rén zhì   guān gài fáng
nóng ǎi wàn dié   xuán liú bǎi xún zhǎng liè fēng yìng luò luò   rào liū hán cāng cāng
shuǎng biàn héng huò   shēng yōu xiāo xiāng zhēn jǐng yuǎn   lèi wàng
míng shí   cuì píng zhōng zhāng shǎng yīn   xīng chéng xuān áng
qiū   ěr lái juàn zān cháng xīn ěr yuàn   yǒu xún yuán kuáng
zòng lǎn   xié qín xiě kēng qiāng dàn zhǔ rén yàn   yìng jiē shū wèi yāng