奉和对雪(一本作奉和王相公喜雪)

唐代 皇甫冉
春雪偏当夜,暄风却变寒。庭深不复扫,城晓更宜看。 命酒闲令酌,披蓑晚未冠。连营鼓角动,忽似战桑干。
chūn xuě piān dàng   xuān fēng què biàn hán tíng shēn sǎo   chéng xiǎo gèng kàn
mìng jiǔ xián lìng zhuó   suō wǎn wèi guān lián yíng jiǎo dòng   zhàn sāng gān