奉和东冈岁暮有怀见寄之韵

明代 王鏊
岁暮相望思渺然,几回欲去更迟延。舟辞震泽无多日,历改王春又一年。 涧壑未须悲濩落,阁门谁正候传宣。人生得丧应难定,社栎无能却自全。
suì xiāng wàng miǎo rán   huí gèng chí yán zhōu zhèn duō   gǎi wáng chūn yòu nián    
jiàn wèi bēi huò luò   mén shuí zhèng hòu chuán xuān rén shēng de sàng yìng nán dìng shè   néng què quán