奉和澹庵少保题梅花韵 其四

明代 杨士奇
岁岁阳和独早回,含冰缀雪晃晴晖。向来止渴人皆重,太息调羹事久稀。
suì suì yáng zǎo huí   hán bīng zhuì xuě huǎng qíng huī xiàng lái zhǐ rén jiē zhòng   tài tiáo gēng shì jiǔ