凤归云·闺怨

唐代 佚名
征夫数载,萍寄他邦。去便无消息,累换星霜。月下愁听砧杵起,寒雁南行。孤眠鸾帐里,枉劳魂梦,夜夜飞扬。 想君薄行,更不思量。谁为传书与?表妾衷肠。倚牅无言垂血泪,暗祝三光。万般无奈处,一炉香尽,又更添香。
zhēng shù zài   píng bāng biàn 便 xiāo xi   lèi huàn xīng shuāng yuè xià chóu tīng zhēn chǔ   hán yàn nán xíng mián luán zhàng   wǎng láo hún mèng   fēi yáng
xiǎng jūn báo xíng   gèng liáng shuí wèi chuán shū   biǎo qiè zhōng cháng yōng yán chuí xuè lèi   àn zhù sān guāng wàn bān nài chù   xiāng jǐn   yòu gèng tiān xiāng

鉴赏

  由于征战引起的相思,总是格外无奈。征夫戍边,或终老不归,妇人在家中,除却牵挂忧虑,又能如何?相见无期,连书信也难传递,只有寄望虚无缥缈的梦境,和无法应验的祈祷。 战乱是这些离散悲剧的缘由,一家一户,并不能与之相抗,啼血泣泪的几行句子,离恨深沉。如今读来,却也只能报以几声叹息。