凤归云

宋代 赵以夫
正愁予,可堪去马便騑騑。拟折一枝。堤上万垂丝。离思无边,离席易散,落日照清漪。苦是禁城催鼓,虚床难寐,梦魂无路归飞。 陡寒还热,急雨随晴,化工无准,将息偏难,更向分携处、立多时。吟鬓凋霜,世味嚼蜡,病骨怯朝衣。我有一壶风月,荔丹芝紫,约君同话心期。
zhèng chóu   kān biàn 便 fēi fēi zhé zhī shàng wàn chuí biān   sàn   luò zhào qīng shì jìn chéng cuī   chuáng nán mèi   mèng hún guī fēi
dǒu hán hái   suí qíng   huà gōng zhǔn   jiāng piān nán   gèng xiàng fēn xié chù duō shí yín bìn diāo shuāng   shì wèi jiáo   bìng qiè cháo yǒu fēng yuè   dān zhī   yuē jūn tóng huà xīn