风光草际浮

唐代 吴秘
草色春沙里,风光晓正幽。轻明摇不散,郁昱丽仍浮。 吹缓苗难转,晖闲叶本柔。碧凝烟彩入,红是日华流。 耐可披襟对,谁应满掬收。恭闻掇芳客,为此尚淹留。
cǎo chūn shā   fēng guāng xiǎo zhèng yōu qīng míng yáo sàn   réng
chuī huǎn miáo nán zhuǎn   huī xián běn róu níng yān cǎi   hóng shì huá liú
nài jīn duì   shuí yīng mǎn shōu gōng wén duō fāng   wèi shàng yān liú