风光草际浮

唐代 裴杞
澹荡和风至,芊绵碧草长。徐吹遥扑翠,半偃乍浮光。 叶似翻宵露,丛疑扇夕阳。逶迤明曲渚,照耀满回塘。 白芷生还暮,崇兰泛更香。谁知揽结处,含思向馀芳。
dàn dàng fēng zhì   qiān mián cǎo zhǎng chuī yáo cuì   bàn yǎn zhà guāng
shì fān xiāo   cóng shàn yáng wēi míng zhǔ   zhào yào 耀 mǎn huí táng
bái zhǐ shēng huán   chóng lán fàn gēng xiāng shéi zhī lǎn jié chù   hán xiàng fāng