冯公岭

宋代 叶适
冯公此山民,昔开此山居。 屈盘五十里,陟降皆林庐。 公今去不存,耕凿自有余。 凤篁生谷隧,雨旆来岩虚。 人随乱云入,咫尺声相呼。 四时草木香,异类果蔌腴。 棌薪得崖花,结缀成襟裾。 此亦佳窟宅,可对幽人娱。 何必种桃源,始入仙者图。 瓯闽两邦士,汹汹日夜趋。 辛勤起芒屩,邂逅乘轮车。 山人老白首,名氏不见书。 我独何为者,拊身念居诸。
féng gōng shān mín   kāi shān  
pán shí   zhì jiàng jiē lín  
gōng jīn cún   gēng záo yǒu  
fèng huáng shēng suì   pèi lái yán  
rén suí luàn yún   zhǐ chǐ shēng xiāng  
shí cǎo xiāng   lèi guǒ  
cài xīn huā   jié zhuì chéng jīn  
jiā zhái   duì yōu rén  
zhǒng táo yuán   shǐ xiān zhě  
ōu mǐn liǎng bāng shì   xiōng xiōng  
xīn qín máng juē   xiè hòu chéng lún chē  
shān rén lǎo bái shǒu   míng shì jiàn shū  
wéi zhě   shēn niàn zhū