冯公岭

唐代 刘琏
鸡鸣出北郭,戒徒饬装仗。早发神颇疲,亭午心始畅。 行行陟危巅,路出林木上。兹岭号冯公,何年得名状。 想当开凿初,斯人通塞障。根从西北来,气是东南壮。 万里生长风,烟云中浩荡。登高望我乡,心情增怆怅。 役役征途间,默默几得丧。何当息尘鞅,终年遂疏放。
míng chū běi guō   jiè chì zhuāng zhàng zǎo shén   tíng xīn shǐ chàng
xíng xíng zhì wēi diān   chū lín shàng lǐng hào féng gōng   nián míng zhuàng
xiǎng dāng kāi záo chū   rén tōng sāi zhàng gēn cóng 西 běi lái   shì dōng nán zhuàng
wàn shēng cháng fēng   yān yún zhōng hào dàng dēng gāo wàng xiāng   xīn qíng zēng chuàng chàng
zhēng jiān   de sàng dāng chén yāng   zhōng nián suì shū fàng