葑菲叹

明代 李梦阳
菁菁田中葑,与与疆上菲。托根岂诚异,敷叶为谁美。 采掇女心叹,遵路劳情理。鲜茎入素手,终朝不盈篚。 置之独长惋,抆泪沾衣里。白华肇卑薄,谷风启怨诽。 色衰使交离,弃美因下体。空瞻寸晷旋,倏见严飙起。 徒持履霜戒,谁念禦冬旨。吟叹非贞喻,托物聊在地。
jīng jīng tián zhōng fēng   jiāng shàng fēi tuō gēn chéng   wèi shuí měi    
cǎi duō xīn tàn   zūn láo qíng xiān jīng shǒu zhōng   zhāo yíng fěi    
zhì zhī zhǎng wǎn   wěn lèi zhān bái huá zhào bēi báo   fēng yuàn fěi    
shuāi shǐ 使 jiāo   měi yīn xià kōng zhān cùn guǐ xuán shū   jiàn yán biāo    
chí shuāng jiè   shuí niàn dōng zhǐ yín tàn fēi zhēn tuō   liáo zài