蜂儿榧歌

宋代 叶适
平林常榧啖俚蛮,玉山之产升金盘。 其中一树断崖立,石乳荫根多岁寒。 形嫌蜂儿尚粗率,味嫌蜂儿少标律。 昔人取急欲高比,今我细论下匹。 世间异物难并兼,百年不许赢栽添。 余某何为满地涩,荔子正复漫天甜。 浮云变化嗟俯仰,灵芝醴泉成独往。 后来空向玉山求,坐对蜂儿还想象。
píng lín cháng fěi dàn mán   shān zhī chǎn shēng jīn pán  
zhōng shù duàn   shí yīn gēn duō suì hán  
xíng xián fēng ér shàng shuài   wèi xián fēng ér shǎo biāo  
rén gāo   jīn lùn xià  
shì jiān nán bìng jiān   bǎi nián yíng zāi tiān  
mǒu wéi mǎn   zhèng màn tiān tián  
yún biàn huà jiē yǎng   líng zhī quán chéng wǎng  
hòu lái kōng xiàng shān qiú   zuò duì fēng ér hái xiǎng xiàng