峰顶观山
群山意切态鲁莽,驰突入诗不可挡。我笔力能穷奇变,抟弄造化如反掌。
远者欲趋推近背,近者撑屹安肯让。谁振长风天外来,略能传意随枝浪。
平生心事絮飘空,穷途欲哭谁能同,山汝独爱究何为?
人将指汝为盲聋。
qún
群
shān
山
yì
意
qiè
切
tài
态
lǔ
鲁
mǎng
莽
,
chí
驰
tū
突
rù
入
shī
诗
bù
不
kě
可
dǎng
挡
。
。
wǒ
我
bǐ
笔
lì
力
néng
能
qióng
穷
qí
奇
biàn
变
,
tuán
抟
nòng
弄
zào
造
huà
化
rú
如
fǎn
反
zhǎng
掌
。
。
yuǎn
远
zhě
者
yù
欲
qū
趋
tuī
推
jìn
近
bèi
背
,
jìn
近
zhě
者
chēng
撑
yì
屹
ān
安
kěn
肯
ràng
让
。
。
shuí
谁
zhèn
振
cháng
长
fēng
风
tiān
天
wài
外
lái
来
,
lüè
略
néng
能
chuán
传
yì
意
suí
随
zhī
枝
làng
浪
。
。
píng
平
shēng
生
xīn
心
shì
事
xù
絮
piāo
飘
kōng
空
,
qióng
穷
tú
途
yù
欲
kū
哭
shuí
谁
néng
能
tóng
同
,
shān
山
rǔ
汝
dú
独
ài
爱
jiū
究
hé
何
wéi
为
?
rén
人
jiāng
将
zhǐ
指
rǔ
汝
wèi
为
máng
盲
lóng
聋
。
。