奉答谢公静与荣子邕论狄元规孙少述诗长韵

宋代 黄庭坚
谢公遂如此,宰木已三霜。 无人知句法,秋月自澄江。 二子学迈俗,窥杜见牖窗。 试斲郢人鼻,未免伤手创。 蟹胥与竹萌,乃不美羊腔。 自往见谢公,论诗得濠梁。 世方尊两耳,未敢筑受降。 丹穴凤凰羽,风林虎豹章。 小谢有家法,闻此不听冰。 相思北风恶,归雁落斜行。
xiè gōng suì   zǎi sān shuāng
rén zhī   qiū yuè chéng jiāng
èr xué mài   kuī jiàn yǒu chuāng
shì zhuó yǐng rén   wèi miǎn shāng shǒu chuàng
xiè zhú méng   nǎi měi yáng qiāng
wǎng jiàn xiè gōng   lùn shī háo liáng
shì fāng zūn liǎng ěr   wèi gǎn zhù shòu xiáng
dān xué fèng huáng   fēng lín bào zhāng
xiǎo xiè yǒu jiā   wén tīng bīng
xiāng běi fēng è   guī yàn luò xié xíng