风摧庭菊殆尽用少陵茅屋为秋风所破歌韵

清代 恒仁
东窗日白林鸦号,居士偃卧三间茅。有如瘦马嘶寒郊,忽惊撼屋风萧梢。 波涛万顷翻檐坳,南箕簸扬不遗力。荒园草木遭戕贼,起视槐柳余空株。 竹枝摧折救不得,就中芳菊可痛惜。篱边狼籍无颜色,黄花惨淡叶深黑。 直疑风伯心似铁,粗豪不惜风景裂。秋深暂知阴用事,姑缓数日亦佳绝。 菊本后凋乃先萎,含情欲诉无由彻。我为移植盆盎间,手汲新泉洗冻颜。 置之案侧傍砚山,呜呼菊兮托根幸在幽人屋,一任户外狂飙三日足。
dōng chuāng bái lín hào   shì yǎn sān jiān máo yǒu shòu hán jiāo   jīng hàn fēng xiāo shāo    
tāo wàn qǐng fān yán ào   nán yáng huāng yuán cǎo zāo qiāng zéi   shì huái liǔ kōng zhū    
zhú zhī cuī shé jiù   jiù zhōng fāng tòng biān láng yán huáng   huā cǎn dàn shēn hēi    
zhí fēng xīn shì tiě   háo fēng jǐng liè qiū shēn zàn zhī yīn yòng shì   huǎn shù jiā jué    
běn hòu diāo nǎi xiān wēi   hán qíng yóu chè wèi zhí pén àng jiān shǒu   xīn quán dòng yán    
zhì zhī àn bàng yàn shān   tuō gēn xìng zài yōu rén   rèn wài kuáng biāo sān